Tháng Chạp 2026, Hà Nội rét đậm. Cái lạnh len vào từng con ngõ nhỏ, khiến buổi sáng phố cổ chậm hơn thường lệ. Trong tiết trời ấy, có những món ăn sinh ra để làm một việc rất đơn giản: làm ấm người. Và ở ngõ Thọ Xương, phía sau Nhà thờ Lớn, một bát phở tái gầu giá 40.000 đồng vẫn đều đặn làm điều đó mỗi sáng.
Không biển hiệu, không bảng giá treo ngoài cửa, quán phở bà Oanh nằm gọn trong một căn nhà cũ, lối vào chỉ vừa hai người tránh nhau. Nhưng từ khoảng 7h30 đến 9h sáng, nơi đây gần như luôn trong tình trạng “quá tải”. Bàn ghế trong nhà kín chỗ, chủ quán phải xếp thêm ghế nhựa sang cửa nhà hàng xóm để khách ngồi tạm. Phố cổ đã quen với những mức giá 60.000–80.000 đồng cho một bát phở, nên 40.000 đồng cho một bát phở tái gầu nóng hổi trở thành một chi tiết đủ khiến người ta quay lại.
Phở bà Oanh là phở bò gốc Nam Định, được truyền qua ba thế hệ. Từ xe phở rong của ông nội, đến bố bà bán phở trong hợp tác xã, rồi vợ chồng bà Oanh tiếp tục mở quán trong con ngõ nhỏ này. Công thức nấu phở gần như không thay đổi: bánh phở sợi nhỏ, thịt bò tươi, mềm, và nước dùng ninh từ chiều hôm trước đến sáng hôm sau, thơm nhưng không nồng quế, hồi. Bí quyết pha nước dùng vẫn được giữ kín suốt nhiều năm.
Trong những ngày đông, món được gọi nhiều nhất là phở tái gầu. Gầu được luộc vừa chín tới, giòn, béo nhưng không ngấy, còn miếng tái thì mềm và ngọt. Nước phở trong, nóng, chan ngập bánh phở sợi nhỏ – ăn chậm rãi mới thấy rõ vị ngọt từ xương, không cần nhiều gia vị. Một bát phở tài gầu, thêm hai chiếc quẩy giòn, một cốc trà đá, tất cả gói gọn trong 50.000 đồng – mức giá hiếm gặp giữa khu phố cổ vào thời điểm này.
Điều làm nên không khí riêng của quán không chỉ là giá rẻ. Khoảng 90% khách ở đây là khách quen. Bà Oanh nhớ khẩu vị của từng người: ai thích nước béo, ai ăn nước trong, ai thích nhiều hành trần, ai ít hành lá. Có hôm đông khách phải chờ 10–15 phút, bà chỉ cười: “Chờ tí nhé, nóng mới ngon”. Người ta quen với việc đợi, quen với cả cái lạnh buổi sáng và cái nóng bốc lên từ nồi nước dùng luôn đỏ lửa.
Phở bà Oanh không cố trở thành “phở phải thử” trên mạng xã hội. Quán tồn tại bằng nhịp sống rất Hà Nội: bán sớm, bán nhanh, bán cho người quen, và giữ một mức giá đủ để ai cũng có thể ghé vào một sáng rét. Trong tiết trời tháng Chạp, đôi khi một bát phở tái gầu 40.000 đồng, ăn trong con ngõ nhỏ phía sau Nhà thờ Lớn, đã là một trải nghiệm trọn vẹn.
Xem thêm bài viết liên quan:

